Bài viết

 

Một chuyến đi

Trần Nguyên Bình


Dù đường xa cả từng trăm cây số, anh cũng đã tới ngay từ sáng sớm. Chúng tôi được phân công điều hợp thánh lễ tạ ơn và cầu an nhân đầu xuân Ất Mùi. Với mọi bàn tay luôn sẵn sàng dấn thân, đóng góp trong đó có anh, thánh lễ đầu xuân đã đáp ứng trọn vẹn lòng mong đợi của cha xứ và cộng đoàn.

Sau thánh lễ chúng tôi tay trong tay thăm hỏi nhau về sức khỏe, chia sẻ với nhau những vui buồn trong hành trình chúng tôi đang cùng sánh bước.

- Em sắp nghỉ hưu, hy vọng sẽ có nhiều thời giờ hơn để cùng với anh dấn thân cho sinh hoạt Phong Trào. Trong dáng vẻ ưu tư, anh thân tình trao đổi với tôi.

Ngoài bận rộn với sinh kế hằng ngày, anh còn phụ trách đoàn Hướng Đạo Việt Nam, cộng đoàn trưởng nơi anh cư trú, cộng đoàn anh đã từng dấn thân với thật nhiều phức tạp, nhưng cả hai thập niên những khó khăn, bất đồng đã không làm chùn chân người chứng tá. Trong sinh hoạt giáo xứ, anh luôn tích cực đóng góp. Mỗi năm Tết Trung Thu về không thể nào vắng anh. Là người năng động, nhiệt thành, sẵn nhiều sáng kiến qua kinh nghiệm sinh hoạt Hướng Đạo, anh đã cống hiến cho các cháu thiếu nhi không phân biệt tôn giáo một đêm trăng rằm tươi vui, đặm đà sắc thái quê hương.

Tiếng điện thoại reo vào mười một giờ khuya khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Gọi điện thoại vào giờ này tại Âu châu là một ngoại lệ! Tôi đoán không sai! Chuyện ngoại thường đã đến! „Anh Hoàng đã qua đời!„Chị K. từ đầu giây bên kia thông báo với cả ngỡ ngàng!

Tôi cũng ngỡ ngàng không kém. Mới tháng trước nghe anh nhập viện, rồi bị giải phẫu ruột vì ung thư. Cha xứ Stêphanô cũng là linh hướng của anh chị em Cursillo nhân dịp tới dâng thánh lễ tại cộng đoàn nơi anh đang làm đại diện, cha đã tới thăm và đưa Thánh Thể Chúa cho anh tại bệnh viện. Nghe nói sau ca giải phẫu, anh đã tỉnh táo, đi lại được. Thời gian này, tôi không còn khả năng lái xe đi xa nên chỉ thăm hỏi anh qua điện thoại; nhưng không được trực tiếp trò chuyện với anh mà qua con gái.

- Tình trạng sức khỏe của ba cháu nay sao rồi? Tôi hỏi cháu.
- Cám ơn bác, ba cháu đã khá hơn, má cháu vừa đưa ba vào bệnh viện tái khám.

Tôi nghe cháu nói như một tin vui. Những ngày chung vai sánh bước trong lý tưởng xem ra còn trải rộng trước mắt. Tôi mong ước như vậy, nhưng đâu ngờ lần gặp anh nhân thánh lễ tạ ơn và cầu an đầu xuân Ất Mùi lại là lần „Hội Nhóm„ cuối cùng của hai anh em chúng tôi!

Trong giấc ngủ chập chờn sau khi nghe tin anh vội vã ra đi, dù giữa đêm khuya hình ảnh anh tìm về với tôi thật rõ nét. Những lời anh hứa sẽ dấn thân hơn với sinh hoạt Phong Trào trong thời gian hưu trí sắp tới vang vọng về trong tôi trong giọng nói chân tình, khiêm tốn tôi chẳng sao quên. Nhưng hôm nay anh đã vĩnh biệt đem theo mộng ước! Trong tiếc nhớ qua cảm quan thường tình, tôi lại thấy như anh để lại trong tôi lời chia sẻ, nhắc nhớ nhìn lại hành trình, ngó lại chuyến đi của riêng mình. Anh đã sống trọn một phận người. Hành trang đã đủ cho một cuộc lên đường bước vào ngày thứ năm. Còn tôi? Anh ra đi không kịp gĩa biệt, nhưng lại để lại nơi tôi những nhắn gửi chân tình, mời gọi tôi nhìn lại hành trang hiện tại trong CHUYẾN ĐI.

„Thời giờ đã được sử dụng cách tốt nhất là thời giờ đã biến thành cái tồn tại; là thời giờ ta nhận được từ Chúa và trả lại cho Ngài, còn thời giờ không dính dáng gì tới Chúa chỉ là thời gian vô bổ chóng qua!“ (ĐTC. Biển Đức XVI).

„Thời giờ không dính dáng gì tới Chúa „vẫn thấy nhan nhản trên hành trình tôi đang đi. Thời giờ bận rộn với cái tôi. Tôi đã và đang tốn qúa nhiều thời gian vào công việc tô điểm dung mạo bản thân qua cách suy nghĩ, cách hành xử, qua ngôn từ thường tình của thế nhân . Tôi đã vô tình hay cố ý quên hướng thời gian „thành cái tồn tại„. Tôi không còn thời giờ tốt đẹp để „trả lại cho Ngài…“!

Anh đã đạt tới chốn hẹn trong MỘT CHUYẾN ĐI bởi „Thời giờ anh nhận được từ Chúa, anh đã trả lại cho Ngài thời giờ tốt nhất„. Anh không còn phải bận tâm tới „thời giờ không dính dáng gì tới Thiên Chúa, tới thời giờ vô bổ chóng qua„ nhưng anh đang chìm trong „cái tồn tại„ vĩnh cửu, chốn chỉ thấy chan hòa tình yêu nơi chính Đấng Là Tình Yêu, nơi không còn nghe thấy âm thanh của tị hiềm, tranh chấp, ghen tương, vênh vang, tự đắc, nóng giận, hận thù… (1 Cr. 1-6).

Trong chốn của „Cái tồn tại„ vĩnh cửa xin anh chớ quên lời nguyện ước: “Cùng dấn thân với tôi trong sinh hoạt Phong Trào „cho chuyến đi của tôi không cô lẻ, và hành trình tôi mong đạt tới chốn hẹn của „Cái tồn tại„ vĩnh cửu như chúng ta từng ước mơ ngày còn bên nhau.




02.06.2015
Ngày giã biệt anh Giuse

Trần Nguyên Bình